Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

Thương lắm Mái trường ơi!

HỒNG CHUYÊN1
Thương lắm Mái trường ơi!
Mấy trăm năm mái vòm Thành Cổ
Rêu phong chằng chịt gió sương
Gân guốc bờ tường đá cũ
Cây phượng lưng còng
Bệ kỳ đài phơi nắng
Những mái nhà bạc trắng
Con đường cũng trắng
Như đường làng quê mẹ tôi xưa
Tiếng còi tàu ầm ĩ đêm mưa
Lặng thầm phố nhỏ.


Thương lắm Mái trường ơi!
Bình minh Cổng Tiền
Hoàng hôn Cổng Hậu
Bỡ ngỡ ngày đầu
Bạn ở đâu
Quê mình xa lắm
Giúp nhau chăn vuông tóc ngắn
Cùng nhau đọc lá thư nhà
Mùa khai trường trời thu xanh ngắt
Hương hoa sữa thơm nồng phiên gác
Hoa móng rồng tím ngát
Hàng sấu xanh man mác heo may
Rồi đông qua xuân đến hè về
Náo nức hoa phượng cổng trường rực đỏ
Những ban trưa oi ả

Gốc đa già gióng giả ve kêu
Đợi chờ cơn gió mát buổi chiều
Thổi qua Cổng Đông im lìm cửa đóng
Lơ thơ mặt hồ gợn sóng
"Quan họ áo xanh, Quan họ yếm đào"
Bỗng nghe văng vẳng phương nào
Bập bùng câu hát nhớ quê

Thương lắm Mái trường ơi!
Cặm cụi đèn khuya
Thì thầm đêm vắng
Cuốn vở mỏng chẳng chịu nằm im lặng
Sột soạt cựa mình suốt một mùa thi
Từng ngày từng ngày bảng đen phấn trắng
Từng giờ từng giờ tiếng thầy vang vọng
Vẫn vạch đường dẫn lối tôi đi
Vượt gập ghềnh chữ nghĩa
Chẳng dễ dàng đến bến bờ chân lý
Thấm đẫm mồ hôi trang sách trang đời
Ngẩng đầu lên bình minh đã rạng rồi
Những tia nắng đầu ngày
Nghiêng soi xuống giảng đường rực sáng
Nghiêng mái đầu thầy
Nghiêng nghiêng bục giảng
Nghiêng nghiêng cây xà cừ cô độc sân trường
Vẫn chẳng thôi xanh mướt
Xanh như mái đầu
Mơ ước tuổi đôi mươi

Thương lắm Mái trường ơi!
Ba lô trĩu nặng
Quai súng hằn vai
Quân phục loang vắt dài con phố
Chảy suốt triền đê một dải sông Cầu

Những Tiên Sơn, Trung Sơn, vẹt mòn đá sỏi
Bảy Hai1, Tám Tư2 chân chồn gối mỏi
Giọt mồ hôi đánh dấu lối lên đồi
Chiều hành quân
Nắng quái Phấn Sơn
Đêm mưa đường trơn Chùa Bổ
Sức trai trẻ có ngại gì gian khổ
Lòng vẫn cứ hồn nhiên như hoa cỏ
Gọi nhau tăng võng ven rừng
Khói bếp nhà ai quen thuộc quá chừng
Nồi sắn thơm lừng
Mẹ già luộc vội
Em gái ơi đừng làm tôi bối rối
Mái nghèo mà ấm áp tình quê
Bát nước chè xanh
Lóng lánh em mời
Ngọt lịm giọng cười
Xóm núi

Thương lắm Mái trường ơi!
Mai tôi chia tay
Lên bồng bềnh mây chiều Mèo Vạc
Về xôn xao sóng nước Cà Mau
Chẳng thể nào quên
Bồng bềnh ngồi tựa mạn thuyền
Xôn xao người ơi người ở

Để rồi cứ rưng rưng nhớ
Mái tóc thầy và mái trường bạc trắng
Rưng rưng thương
Những ngọn đồi cháy nắng
Và rêu phong từng viên gạch tường thành

Nhớ những tháng năm gian khó học hành
Để một ngày vụt thấy mình khôn lớn
Vụt thấy trên đầu mênh mang mây trắng
Vụt thấy chân mình đạp bằng đá đường xa
Chỉ có trái tim
Cứ thổn thức thiết tha
Chẳng muốn chia xa cái thời mê mải
Cái thời hồn nhiên cái thời vụng dại
Một thời nhưng sẽ là mãi mãi
Sẽ theo tôi đi đến cuối cuộc đời

Thương lắm mái trường ơi!
 

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

NHỮNG NGÀY HÈ KHÔNG QUÊN

ĐẾN VỚI MỘT BÀI THƠ HAY

Ngày 29 tháng 6 năm 2015, Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, một trong những đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam đã từ trần, hưởng thọ 91 tuổi. Ông là tác giả của nhiều ca khúc bất hủ, sống mãi với thời gian như: Hành khúc ngày và đêm, Những ánh sao đêm, Thơ tình cuối mùa thu,...
Thơ tình cuối mùa thu là sáng tác phổ thơ bài thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Mỗi khi giai điệu của ca khúc cất lên, người ta như tưởng thấy một mùa thu dìu dịu, buồn buồn, lãng đãng hiển hiện xung quanh mình dù đang giữa những ngày hè nóng đổ lửa, hay giữa những ngày đông rét căm. Ca khúc thì hầu hết chúng ta từng nghe, từng thưởng thức; nhưng văn bản gốc bài thơ của nữ sĩ tài hoa bạc mệnh ấy thì không phải ai cũng để ý. Trang Thông tin Văn học nghệ thuật Trường Sĩ quan Chính trị xin giới thiệu với bạn đọc bài thơ này.
Có một điểm rất đáng lưu ý trong bài thơ mà rất nhiều người bị nhầm lẫn. Đó là ở khổ thơ: " Cuối trời mây trăng bay/Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/Mùa thu đi cùng lá/Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mang/Mùa thu vào hoa cúc..." , rất nhiều người đã đọc thành "mùa thu vàng hoa cúc". Khi bài thơ được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc, cũng có nhiều ca sĩ nổi tiếng đã hát thành "mùa thu vàng hoa cúc", nên chính nhạc sĩ nhắc họ cần hát cho đúng từ dùng của bài thơ. Chúng ta thấy, rõ ràng, nếu chỉ là "mùa thu vàng hoa cúc" thì câu thơ thường quá. Mùa thu nào chẳng bạt ngàn hoa cúc vàng. Nhưng Xuân Quỳnh của chúng ta không thường như vậy. Chị dùng ba từ "mùa thu" ở trong khổ thơ, song hai từ đầu là mùa thu-danh từ, còn từ thứ ba là "mùa thu vào", chữ thu đã trở thành nội động từ. Và đấy mới chính là sự tinh tế của câu thơ, khiến cho cả khổ thơ trở nên lung linh...
Mời các bạn cùng thưởng thức bài thơ:

THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU
                  Xuân Quỳnh 
Cuối trời mây trắng bay 
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng  
Mùa thu đi cùng lá 
Mùa thu ra biển cả 
Theo dòng nước mênh mang 
Mùa thu vào hoa cúc 
Chỉ còn anh và em 

Chỉ còn anh và em 
Là của mùa thu cũ 
Chợt làn gió heo may 
Thổi về xao động cả: 
Lối đi quen bỗng lạ 
Cỏ lật theo chiều mây 
Đêm về sương ướt má 
Hơi lạnh qua bàn tay 

Tình ta như hàng cây 
Đã qua mùa gió bão 
Tình ta như dòng sông 
Đã yên ngày thác lũ 

Thời gian như là gió 
Mùa đi cùng tháng năm 
Tuổi theo mùa đi mãi 
Chỉ còn anh và em 

Chỉ còn anh và em 
Cùng tình yêu ở lại... 
- Kìa bao người yêu mới 
Đi qua cùng heo may
Nguồn: Tự hát, Xuân Quỳnh, NXB Tác phẩm mới, 1984

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Tiếp Bước

Trịnh Trọng Tuân
 Kính tặng chú Đỗ Xuân Cường 
Chú Đỗ Xuân Cường là chiến sĩ dũng cảm đã trình bày phương án và tham gia “mở đường máu” tại trận quyết chiến Phước Yên của K8 vào tháng 4/1968. K8 ngày đó tức Trung đoàn BB38 ngày nay. 
Bài thơ được viết để tặng chú Cường cùng những người lính trở lại thăm Trung đoàn nhân dịp kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống Trung đoàn BB38 “Đoàn Gio An anh hùng” (20/9/1954 – 20/9/2014).


Chú Cường ơi!
60 năm một chặng đường lịch sử
Trung đoàn xây dựng, chiến đấu, trưởng thành
Là mồi hôi, nước mắt và máu xương
Của biết bao Anh hùng như các chú
Đã hi sinh cho tự do dân tộc
Cho hạnh phúc, ấm no triệu triệu đồng bào
Cho chúng cháu có được lòng tự hào
Những người lính hôm nay
Viết tiếp chiến công trang sử oai hùng     
Chắc tay súng nguyện bước theo cờ Đảng
Quyết một lòng vì Tổ quốc, Nhân dân
Để xứng đáng người quân nhân cách mạng
Người Chiến sĩ Gio An “dũng cảm”, “kiên cường”.
                                                                  
                                                                             Tháng 8 năm 2014

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

NƠI THẮP LỬA TRÁI TIM



NGUYỄN ĐỨC RINH
                                                    
Đưa em về thăm lại Mái trường xưa
Nơi anh đã một thời gắn bó
Đồng đội anh, bao người ở đó
Học tập, luyện rèn cùng thắp lửa trái tim.
*
*  *
Biết không em! những lúc khó khăn
Nơi giảng đường không chỉ có ve ngân, nắng rọi
Giữa đêm đông thao trường gió dội
Thư mẹ gửi lên - quê ta lại mất mùa!
Tuổi đôi mươi, đồng đội vẫn vui đùa
Đêm chung chăn, chỉ mắt sáng trong đêm.
*
*  *

Anh vẫn đang ngơ ngẩn đi tìm
Câu dân ca, dặt dìu thủa ấy
Hình bóng thân thương của người em gái
Quan họ liền anh, liền chị thân yêu
Vẫn đọng trong anh sâu sắc bao điều
Lời thầy giảng về mục tiêu, lý tưởng
Chủ nghĩa Mác - Lênin thắp lửa sáng tim anh
*
*  *
Hôm nay đây ta trở về thăm
Trường ta đó vẫn đơn sơ ngói cũ
Nhưng tương lai sáng ngời rộng mở
Trường mới của ta cao vút mây trời
Con lại được nghe vang vọng tiếng ru hời

Cha đi trước, lớp con sau tiếp bước!

TÂM SỰ NGƯỜI GIẢNG VIÊN

LÊ QUANG THÀ

Những thế hệ giảng viên chúng tôi
Người đầu bạc trắng, người mới đôi mươi
Dẫu giảng đường hay thao trường, bãi tập
Luôn miệt mài chắp cánh  ước mơ

Những thế hệ giảng viên chúng tôi
Không quản ngày đêm, thức cùng giáo án
Bao công trình, luyện niềm tin, ý chí 
Vẫn một lòng xây đắp tương lai


Mang bao niềm tin với bao điều mơ ước
Bằng cả tình yêu và lương tâm mẫu mực
Chở đầy khát khao cùng hành trang tri thức
Thầy chèo con thuyền cập đến bến bờ vui

Trang giáo án soi bao điều trăn trở
Để xứng người thầy xây đắp những ước mơ
Trong ký ức học trò bao thế hệ

Nguyện xây mái trường từ lửa con tim.

MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU

TRẦN HỮU TRUNG

Mời bạn về thăm Thành cổ
Rêu phong cổ kính uy nghi
Dùng dằng nghe câu Quan họ
Thắm duyên “liền chị”, “liền anh”

Nơi đây mái trường Chính trị
Luyện rèn những Chính trị viên
Đào tạo nên người cán bộ
Xứng vai “người chị”, “người anh”

Nhớ ngày đầu bao gian khó
Toàn trường hợp sức, chung lòng
Thi đua dạy tốt, học tốt
Sáng tạo, đoàn kết, tiến lên


VIẾT TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN



NGUYỄN TRỌNG TÀI

Đêm…
Đường hành quân rì rào gió hát
Chúng tôi đi, ánh trăng vàng soi bước
Qua bao xóm làng
Chúng tôi nhớ - giờ tan trường
Áo trắng bay, rợp tiếng cười pháo nổ
Má ai hồng đỏ
Đồng quê gánh lúa đi về
Để nắng chiều vương vấn mãi chân đê

Đêm…
Đường chúng tôi đi không tiếng súng
Áo xanh in những khoảng trời hy vọng
Chiến tranh lùi xa
Bàn chân cha anh còn in dấu con đường này

Đêm…
Đường gập gềnh sỏi đá
Cỏ non xào xạc bước chân quen lạ
Ngụy trang reo trong khúc nhạc tâm hồn
Chúng tôi đi - qua những cánh đồng
Hương lúa thơm ngào ngạt…
Chúng tôi đi từ hành trang quá khứ
Đường dài bừng tỏa ánh bình minh

Đêm…
Đường hành quân vất vả, gian nan
Vai đẫm mồ hôi cùng sương đêm
Phút giải lao bên đường
Anh hát câu gì?
Ồ… đầu súng trăng treo



CHIỀU THỨ BẢY

NGUYỄN VĂN

Cứ mỗi chiều thứ bảy
Anh lại chờ thư em
Biết rằng nỗi niềm ấy
Đã lặn vào trong tim.

Chiều thứ bảy em ơi!
Hoàng hôn tím lưng đồi
Đồng đội nghêu ngao hát
Khỏa lấp nỗi đầy với.


Chiều thứ bảy em ơi!
Lời tiễn đưa lưu luyến
Đã hóa thành kỷ niệm
Thấm đượm ngọt đầu môi.

Trên bước đường hành quân
Lúc chồn chân mỏi gối
Mắt vui chiều thứ bảy
Đường đi xa thêm gần.

Em ơi! Chiều thứ bảy
Rổn rang khúc quân ca
Nhờ hương rừng gió núi
Gửi tình em quê nhà.


KỶ NIỆM MÁI TRƯỜNG



                           NGUYỄN QUANG MINH
Mái trường này tôi đã lớn lên
Những tháng năm giảng đường đại học
Tình thầy cô chăm lo, đùm bọc
Dẫn dắt tôi những bước ban đầu





Đồng đội tôi giờ đang ở nơi đâu
Ngoài đảo xa hay địa đầu biên giới
Xa cách lắm, mà vẫn chung tiếng gọi
Trường Sĩ quan Chính trị thân yêu

Tháng năm  trôi, trường đổi thay nhiều
Mái lá, tranh tre, nhuốm màu ký ức
Lớp học xưa gió lùa qua khe cửa
Nay khang trang ánh điện sáng bừng

Vinh quang, dưới Quân kỳ vững bước
Lớp lớp học viên tốt nghiệp ra trường
Dù ở muôn phương đều chung điều ước
Được trở về thăm mái trường xưa

Với Sĩ quan Chính trị nhớ bao điều
Đó là hành trang cho tôi tiếp bước
Với những gì hôm nay tôi có được

Bởi có Mái trường nâng bước tôi đi

“ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN”



PHAN VĂN LƯƠNG
Giữa thế kỷ hai mươi ngập tràn biến động
Có một con người tạo dấu ấn không phai -
 Trong trái tim những ai đã từng là chiến sĩ,
                                     Trong mỗi con người từ đất Việt sinh ra.


Võ Nguyên Giáp, Người là cha, là chú, là anh
Là “đồng chí” của bao người chưa từng mang màu xanh áo lính.
Suốt cuộc trường chinh gian nan vạn dặm
Tên tuổi Người gắn với những chiến công,
đã tạc vào lịch sử,
làm khiếp đảm quân thù - làm rạng rỡ Việt Nam.

Võ Nguyên Giáp - là “Anh Cả”, “Anh Hai”
Dẫu cách gọi, Bắc - Nam mỗi khác
Giữa cuộc sống đời thường, hay chiến chinh, trận mạc
Người mãi vẫn là “Đại tướng của nhân dân”.


XUÂN ĐƯỢM TÌNH QUÊ

Đỗ Đức Mạnh
Đất trời một cõi giao hòa
Lộc xanh nảy biếc muôn hoa đua cười
Hoa đào khoe sắc nhuộm tươi
Dấu chân qua lại bước người du Xuân
Nhà nhà xum họp quây quần
Năm qua gác lại gian truân ... nhọc nhằn
Rượu nồng hương nếp lăn tăn
Ban thờ tiên tổ hương vằn khói bay
Đào – Mai tung cánh níu ngày
Mênh mang cánh Én liệng bay rộn ràng
Rền vang tiếng trống hội làng
Nếp quê bừng sáng muôn trang rạng ngời
Tay bùn – Chân lấm ! thảnh thơi

Nghĩa tình làng xóm đượm lời chúc nhau
Chưng xanh – Đối đỏ thắm màu
Ước mong An – Thịnh năm sau đủ đầy
Trẻ khoe áo mới hây hây
Miệng già móm mém vui vầy cháu con
Xuân ơi đâu đấy vẫn còn
Quê ta một mảnh sắt son nghĩa tình.


Xuân Đến Rồi Về Thành Cổ Đi Em



Én liệng đầy, trời Kinh Bắc mênh mang
Đào khoe sắc hây hây làn cánh mỏng
Để cho Anh biết bao ngày trông ngóng
Nón ba tầm, yếm thắm, má hồng xinh

Câu hát trao duyên bẽn lẽn đưa tình
Áo lính xanh cùng mớ ba mớ bảy
Năm tháng trôi theo Anh về nơi ấy
Ba lô đầy những sợi nhớ sợi thương


Mùa hội này mời Em ghé lại trường
Vui Xuân lính trong trang nghiêm thành cổ
Muôn sắc hoa theo Xuân cùng đơm rộ
Thắm nghĩa tình người lính với nhân dân

Muốn bên Em vang điệu hát trong ngần
Câu quan họ làm Anh hai – Anh cả
Đón mùa Xuân đang ngập tràn muôn ngả
Xuân đến rồi về thành c … đi Em.

                          Đỗ Đức Mạnh




Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

CẢM XÚC VƯỢT SÔNG CẦU

PHẠM QUỐC TRUNG

Luyện tập vượt Sông Cầu
Chiều cuối Thu, se lạnh
Ba lô, gạo, súng, đạn
Dập dềnh làn nước xanh.

Bè, mảng cõng trên lưng
Súng phòng không, súng cối
Từng người, từng khẩu đội
Ngang dòng đạp nước trôi.

Ngày vào Trường, tập bơi
Ngập ngừng, đầy mặc cảm
Nhờ tay thầy, tay bạn
Đường bơi dần xa hơn.

Tâm hồn trên mặt sông
Giao thoa cùng sóng nước
Gợi dâng trào cảm xúc
Nhớ bến sông quê nhà…

Làn khói trắng ven bờ
Quyện sương chiều bến vượt
Cây ven đê xào xạc
Bóng hoàng hôn buông mau.

Chiều nay vượt sông Cầu
Để ngày mai vượt lũ
Qua thác ghềnh, sóng dữ
Hướng tới bến bờ xa.


Bắc Ninh, tháng 10 năm 2013